Thầy của bạn không ai khác, chính là bản thân bạn!

36

Đó là ai? Người thầy ấy của tôi giờ ở đâu? Nhiều người cho rằng, trong đời sống, chúng ta cần có 5 người thầy: Đó là trí thức, cảm hứng, nỗ lực, lạc quan và sự tự tin. Nhưng tôi nghĩ, người  thầy quan trọng nhất với mỗi người là chính bản thân họ.

Đoạt giải Primetime Emmy danh giá đầu tiên sau 42 năm cống hiến cho sự nghiệp diễn xuất, Henry Winkler mang đến bài học nhân sinh sâu sắc về niềm tin vào bản thân.

Đó là một bài báo về nhân vật mà tôi rất thích.

Triết lý của ông khiến nhiều người phải suy ngẫm chính là: “Hãy là chính mình, hãy trung thực về khả năng của bản thân và luôn chuẩn bị một cách tốt nhất để không trở thành ánh sáng loé lên rồi chợt tắt”.

Vào buổi trao giải phim truyền hình Emmy lần 70, giải  tượng vàng Primetime Emmy đã đến với ông. Đây là giải thưởng công nhận những thành tựu trong giờ vàng tại Mỹ. Sau 42 năm công hiến tận lực cho điện ảnh, giải này là giải đầu tiên cho vai diễn Fonzarelli trong bộ phim “Happy Days”.

Bạn có biết rằng, đây là bộ phim được phát hành vào những năm 70 của thế kỷ trước và đã đưa Winkler trở thành biểu tượng của điện ảnh truyền hình.

Henry Winkler (trái) và Ron Howard (phải) trong ba mùa của bộ phim “Happy Days” năm 1975.

 

Ông từng phát biểu khi nhận giải thưởng, người ta chú ý với câu nói nổi tiếng của ông: “Nếu bạn ngồi lại một ván bài đủ lâu, ắt những đồng chip (một loại xu trong Poker) sẽ đến với bạn. Tối nay tôi đã thắng ván bài của mình rồi”.

Nam diễn viên truyền hình, nhà sản xuất Henry Winkler sinh ngày 30/10/1945 tại thành phố New York, Mỹ. Ông được xếp hạng nổi tiếng thứ 7583 trên thế giới và thứ 441 trong danh sách Nam diễn viên truyền hình nổi tiếng.

Ông tham gia diễn xuất vai Fonzarelli lúc 27 tuổi và khi đã ở tuổi 72, ông cho rằng hành trình tìm kiếm bức tượng vàng danh giá thật “ly kỳ” và “khó tin”.

Ngành nghề nào cũng vậy, nếu bạn muốn thành công thì hãy quyết tâm với lựa chọn ấy, không để những ngáng trở trong đời làm nhụt chí. Trường hợp của nam diễn viên này cũng vậy. Ông từng phải đối mặt với chứng khó đọc. Nhưng ông xem việc phải trở thành một diễn viên lành nghề là mục tiêu quan trọng của đời mình. Ông cho rằng, bản thân không thể làm được điều gì khác ngoài điều ấy: “Tôi không biết rằng liệu tôi có thể làm bất cứ điều gì khác, nó luôn đau đáu trong tâm trí, cơ thể và trái tim tôi”.

“Happy Days” đã biến Henry Winkler trở thành một trong những ngôi sao truyền hình nổi tiếng nhất. Ông được đề cử ba năm liên tiếp cho cống hiến của mình trong phim này – năm 1976, 1977 và 1978. Ngoài ra ông còn giành được hai giải Daytime Emmy (giải thưởng công nhận những thành tựu chương trình truyền hình ban ngày tại Mỹ) và hai giải Quả Cầu Vàng. Những thông tin trên báo chí đã luôn dành cho ông những ghi nhận trân trọng như vậy.

Có lẽ công chúng hôm nay đã hiểu vì sao. Một người thành công như ông, hẳn nhiên có những lý lẽ riêng của mình:

+ Hãy là chính mình, hãy trung thực về khả năng của bạn và luôn chuẩn bị một cách tốt nhất để không trở thành ánh sáng loé lên rồi chợt tắt.

+ Khi tôi bắt đầu bước chân vào Hollywood năm 1973, tôi đã ví bản thân mình như một cái cây, một chồi non và không ngừng chăm bón cho nó. Tôi luôn muốn phát triển một cách mạnh mẽ cho đến khi không thể làm điều này nữa. Và nhìn xem nó đã trở thành một cái cây vĩ đại thế nào.

Trích đăng Thầy của thành công