Giám đốc của Sensecom khuyên bạn: Hãy biết mời người giỏi đi uống cà phê!

Là một diễn giả với nhiều kinh nghiệm thú vị, doanh nhân Lê Châu Hoài Nhật hiện còn là giám đốc điều hành của hệ thống các trung tâm đào tạo Sensecom.

Câu chuyện của anh là câu chuyện của một người trên hành trình tìm kiếm cho mình một thương hiệu phù hợp và xây dựng thương hiệu đó với những lợi ích mang tính chất vì cộng đồng.

Bài đối thoại dưới đây, với mong muốn mang tới cho độc giả những cảm hứng thú vị và động lực để bắt đầu và chuẩn bị, nếu như bạn đang muốn khởi nghiệp!

Doanh nhân Lê Châu Hoài Nhật – Tổng giám đốc Công ty TNHH Đầu tư và phát triển Giáo dục Sensecom, Founder and CEO hệ thống Trung tâm Đào tạo Sensecom

 Pv: Anh tiếp cận với những kinh nghiệm quý báu trên thương trường bằng cách nào?

Tôi thường mời những người thành công mà tôi muốn gặp đi cà phê, cùng nói chuyện với họ nhưng thực chất là lắng nghe lời chia sẻ của họ, vì điều ấy quan trọng lắm. Sau này ngồi nghiên cứu, tôi nhận ra rằng mỗi cuộc đối thoại hay nói chuyện, đòi hỏi người nghe phải có kỹ năng. Khi nghe mình sẽ chọn lọc cái cần để ghi lại và ứng dụng cho công việc của mình. Họ nói về đời họ, chiến lược của họ rất hay, mình nghe và cho qua thì không tìm ra giải pháp.

Bạn sẽ chỉ giữ lại 20% cảm hứng sau đó. Ghi lại, nghe lại, đọc lại sẽ giữ được 80% cảm hứng để ứng dụng kiến thức của họ vào cho mình.

Pv: Bây giờ anh đã làm được những gì mình muốn, đã thành công với công việc mà mình từng mơ ước thì kỹ năng đó còn không?

Còn nhiều hơn nữa. Ví dụ khi ngồi nói chuyện với các bạn trẻ hay một ai đó, sau đó về tôi sẽ ghi vào một cuốn sổ những gì mình thấy hay. Ai cũng sẽ để lại một ấn tượng nào đó với mình sau mỗi lần gặp. Tiếp xúc với ai tôi cũng có sự nhận định và phân định các kiểu mẫu người. Để mình khảo sát và ứng dụng cho sau này và tìm ra điểm chung của họ. Như vậy quá trình đi dạy sẽ giúp mình với tiếp cận được nhiều người chính xác hơn.

Tôi phân ra hai nhóm người. Một nhóm là năng động, dễ chia sẻ, dễ nói chuyện, dễ tiếp xúc. Một nhóm thứ hai là nhóm hướng nội. Với người hướng nội, không có kỹ năng họ sẽ không chia sẻ. Tất nhiên, tiếp xúc ban đầu kiểu gì cũng phải chào hỏi. Nếu lần đầu giao tiếp thất bại thì lần sau phải tìm hiểu kỹ về họ, về cuộc đời họ. Cuộc sống của họ ngày xưa như thế nào, họ đi lên như thế nào… Thậm chí có những người bị những khúc mắc về tình cảm họ cũng tìm tới tôi để chia sẻ, khi họ bức xúc, khi bể chứa tình cảm như bị trào ra, và mình sẽ lắng nghe và hiểu được họ nhiều hơn.

Pv: Sự truyền cảm hứng của anh tới các nhân vật ngoài đời có kết quả thật như thế nào?

Đến giờ đối tượng đó nhiều lắm. Tôi có cô bạn, là giáo viên dạy sử. Lâu ngày gặp nhau, cô thấy mình làm công việc kinh doanh, mời đi cà phê, nói chuyện. Tôi có kể vài câu chuyện về thành công kết hợp một số kỹ năng tôi vượt qua để làm công việc của mình, sau đó cổ về làm thêm nghề nữa. Ngày thì đi dạy, thời gian rảnh thì kinh doanh mặt hàng của Mỹ, đó là những sản phẩm về sức khỏe, làm đẹp và cô ấy khá hứng thú với việc này. Hiện nay đội ngũ những người làm chung với cô ấy khá nhiều. Tôi nhớ câu nói của cô ấy nói với tôi sau đó: Đôi khi để mình làm thành công một việc gì đó phải có người dẫn dắt mình để mình đi tới điều mình muốn.

Pv: Tôi từng được một vài người bạn thân thuyết phục đi theo họ kinh doanh. Nhưng tôi từ chối vì thấy rằng mình không có đủ khả năng để chinh phục khách hàng? Vậy đối với người có cá tính như vậy, họ có kinh doanh thành công hay không?

Chuyện đó rất bình thường. Một người dẫu là tự ti, không hướng ngoại, thiếu khả năng tiếp thị sản phẩm vẫn có thể kinh doanh được. Hiện tại trên thế giới có 9 loại hình thông minh về não bộ con người, quy định 9 dạng tương tác xã hội và có 9 sở trưởng làm việc trong xã hội. Việc mình không thích làm một việc gì đó là một việc bình thường.

Cái chính khi tư vấn, thuyết trình cho một ai đó họ phải tìm hiểu kỹ khả năng cũng như cá tính của người đó. Đừng cố gắng tìm kiếm đối tác, cố gắng tìm kiếm nhân sự khi mình chưa hiểu sâu sắc về họ. Mỗi người sẽ có một kỹ năng và sở trưởng khác nhau. Có thể sở trường này với họ là dễ nhưng với người khác lại là khó.

Pv: Nhiều người quan niệm rằng, tiền nhiều là định giá của mức độ thành công. Bản thân anh định giá sự thành công trên tiêu chí gì?

Tôi không định giá thành công trên việc họ có bao nhiêu tiền, mà là định giá vào năng lực thực sự họ có trước khi khởi điểm là bao nhiêu? Tới một khoảng thời gian họ đạt được gì? Khi đánh giá thành công một người phải hiểu họ, hiểu điểm xuất phát, nền tảng của họ. Ví dụ một tỷ phú đô la với tỷ phú tiền Việt là khác nhau. Ví dụ như một cô giáo trước đây đi dạy mỗi tháng lương chỉ 5 triệu, nhưng rồi cô ấy tìm ra một công việc nữa và kinh doanh, thì tôi đánh giá đó cũng là thành công rồi. Một người tay ngang làm việc thêm có lợi nhuận là đã thành công. Công việc gì cũng cần quãng thời gian luyện tập.

Pv: Anh từng đóng vai trò ở những doanh nghiệp khác nhau, rồi anh cũng nghỉ và tạo lập thương hiệu riêng cho mình. Nếu doanh nghiệp của anh cũng gặp phải những trường hợp giống như anh, anh giữ chân họ bằng cách nào?

Nếu họ là nhân tài người làm chủ kiểu gì cũng phải giữ họ. Nếu họ tạo ra lợi nhuận cho công ty rất lớn, phải cân đo đong đếm việc mình trả lương cho họ như thế nào để họ thấy xứng đáng. Điều quan trọng là sự chia sẻ của mình với họ, dám nói ra định hướng phát triển của công ty mình với nhân viên, khiến họ cùng say với mình. Đơn vị này là của chúng ta chứ không phải bạn là người làm công cho chúng tôi. Vấn đề ở đây là cũng nói như vậy nhưng sao có người khiến người khác muốn ở lại mà có người chỉ khiến họ nghe nhưng không tin. Đó là tùy vào loại ông chủ, cá tính của chủ ra sao. Còn riêng tôi, tôi sẽ nói chuyện với nhân viên thường xuyên.

Còn nếu họ muốn đi làm thương hiệu cá nhân riêng thì rất khó giữ. Vì mỗi người đều có một quyền tạo ra định hướng cho cá nhân họ. Tôi tôn trọng họ. Thậm chí trước khi biết họ là người tài, nếu họ ra đi làm riêng, mình thường có các mối quan hệ khác liên quan tới vấn đề công việc luôn. Xem thử công ty mình có cần công việc đó hay không và mình gắn kết lại. Tư duy làm chủ các bạn trẻ Việt Nam hơi lệch. Họ nghĩ làm chủ là phải ra ngoài, thành lập công ty riêng và mình là giám đốc công ty đó. Có cách khác là nếu bạn ở lại công ty này, họ sẽ thành lập một công ty con cho bạn hoàn toàn quản lý và không mất tiền.

Pv: Có một điều mà chúng tôi rất quan tâm, đang xảy ra ở nhiều công ty, nhất là những công ty vừa và nhỏ, đó là hiện tượng tuyển dụng nhân sự nhanh và nhân sự ra đi cũng nhanh. Kinh nghiệm của anh là gì?

Hãy coi nhân viên của mình là khách hàng nội bộ và chăm sóc họ tốt nhất, trước khi chinh phục khách hàng bên ngoài.

Tỷ lê người ta ở lại hay ra đi tùy vào ông chủ của bạn. Ở Việt Nam có một tình trạng hay xảy ra đó chính là sự bất mãn giữa nhân viên và người làm chủ. Khoảng cách giữa hai bên đó thường rất là xa.

Trong một công ty có nhiều tầng bậc, một công ty lớn người đứng đầu không thể gặp trực tiếp từng nhân viên của mình. Thực chất là họ có tạo ra được hệ thống, và tạo được văn hóa của hệ thống đó hay không. Văn hóa là tất cả mọi người đều thực thi. Nếu tạo ra được văn hóa của hệ thống thì sẽ thành công.

Tôi hay nói với nhân viên: Chăm sóc khách hàng nào là ưu tiên? Đó chính là khách hàng nội bộ. Khách hàng nội bộ chính là nhân viên. Hãy xem nhân viên của mình họ được hưởng lợi như là khách hàng của mình. Thông thường những người quản lý có thói quen, là nhân viên của mình mình muốn sát phạt như thế nào cũng được, còn lại khách hàng bên ngoài thì rất quan tâm chăm sóc. Nhưng việc trong nhà phải tốt rồi hãy nói tới việc ngoài ngõ. Họ cứ nghĩ nhân viên của họ như con của họ, việc này là phải làm. Họ quên mất rằng, trước khi chăm sóc tốt khách hàng bên ngoài thì hãy chăm sóc khách hàng nội bộ.

Ví dụ lĩnh vực của chúng tôi là đào tạo trẻ em. Khi khai trương trung tâm, có mười em vào học một lớp, trong mười em phải chăm sóc tốt nhất, không quan tâm tới việc tuyển thêm vào. Vì nếu mình chăm sóc một em không tốt, khiến phụ huynh phật ý, thì khi đó sẽ nhiều người khác biết về việc mình không làm như ý. Sẽ rất nguy hiểm nếu phụ huynh họ nói với nhau: Có gửi con ở đâu thì gửi, nhưng hãy tránh trường đó ra. Một khách hàng phục vụ không tốt, mình sẽ đẩy cả mười khách hàng khác ra khỏi cơ sở của mình.

Nhưng nếu phục vụ tốt cả mười học sinh thì khách hàng của bạn sẽ không chỉ có mười mà sẽ là hơn thế.

Hãy đổ công sức phục vụ khách hàng nội bộ, nếu phục vụ họ không tốt, dần dần họ sẽ ra đi. Nhiều trung tâm sau khi tuyển sinh vài trăm em, sau khóa học giảm đi rất nhiều mà họ không biết tại sao.

Sensecom của chúng tôi đang dạy toán tư duy cho trẻ, dạy ngoại ngữ, kỹ năng sống… nghĩa là phát triển toàn diện cho các bé. Xu hướng của chúng tôi là các hệ thống sẽ dạy cả ba môn cùng lúc.

Pv: Việc đọc sách với một người kinh doanh quan trọng như thế nào?

Hiện tại tôi vẫn đọc sách mỗi ngày và đọc vào lúc rảnh, nếu lúc nào bận quá  thì mình vừa làm việc vừa đọc sách bằng cách nghe radio. Ngoài những người thầy mình học được trong đời, trong nghề thì sách là người thầy vĩ đại nhất. Với một người làm kinh doanh, càng phải đọc nhiều.

Sắp tới, cuốn sách Thích nghi và sống sót của tác giả Lê Châu Hoài Nhật sẽ do NXB Phụ nữ ấn hành. Nói về cuốn sách đầu tiên do chính mình viết, tác giả có những cảm xúc thật đặc biệt: “Khi viết cuốn sách, tôi không mong tạo nên ấn tượng cho tất cả những người cố tình hay vô tình đọc nó, tôi cũng không gán ghép vào cuốn sách một Công thức Thành Công hay một Mô thức Thành Công nào cả, tôi càng không khẳng định rằng những gì được viết trong cuốn sách này là hoàn toàn đúng đắn hay chuẩn mực cho tất cả người đọc. Đơn giản nó là nguồn cảm hứng cá nhân, những trải nghiệm của một con người bình thường như bao người bình thường khác. Nhưng có lẽ cuốn sách sẽ tạo nên sự khác biệt bằng chính cảm nhận chân thành của những người đọc nó. Bạn có thể lượm nhặt đâu đó những ý tưởng kinh doanh trong cuốn sách này, bạn có thể học hỏi được một vài kĩ năng sống và tồn tại trong một vài tình huống có thực từ cuộc đời tác giả, hoặc cuốn sách sẽ đánh thức khao khát, đam mê đang ngủ say trong trái tim và tâm hồn của bạn.

Ngẫu nhiên hay cố ý, điều ấy không còn quan trọng khi tôi đặt bút viết những dòng đầu tiên cho cuốn sách, nó lôi cuốn tôi, nó thách thức tôi đến những đỉnh điểm của trạng thái. Và rồi, tôi nhận ra tôi viết vì có lý do của mình. Dù bạn là ai, bạn nghèo khó hay giàu có, bạn sống lâu hay chết mau, bạn là cư dân thành thị hay cư dân nông thôn, bạn cũng tự mình tạo dựng nên một cuộc sống. Cuộc sống đó là tổng hoà của những trăn trở, hoài nghi, của những sợ hãi và thất vọng, của những hạnh phúc và tự hào, của những đam mê và khát vọng cá nhân; cuộc sống đó cũng là tổng hoà của những con người, sự kiện bạn gặp, hay sự tác động tự nhiên của bốn mùa trời đất. Và tôi khẳng định rằng cuộc sống ấy của mỗi người cần được trân trọng và ghi lại. Những giá trị của nó có thể là số không với người này nhưng có thể là bài học lớn với người khác, giá trị của nó có thể chẳng nhiều bao nhiêu với thế hệ hôm nay nhưng là tài nguyên của thế hệ sau đó. Những cuộc sống đa dạng đó sẽ tạo nên sắc thái của một thế hệ, là thư viện quá khứ cho thế hệ sau, là tài sản tri thức lớn cấu thành từ những minh chứng thất bại hay thành công, tất cả có giá trị như ngọn đuốc soi sáng biến tương lai cuản nhiều thế hệ sau đó trở nên thuận lợi hơn, thú vị hơn và sáng tạo hơn.

Bạn có thể tin tôi hoặc không, bạn có thể cười nhạo tôi hoặc rất tôn trọng tôi, điều ấy không sao cả, nhưng tôi cảnh báo rằng nội dung cuốn sách sẽ vô cùng có ý nghĩa nếu bạn sẵn sàng tâm thế của một người đọc sách và chờ đón những điều thú vị một cách tích cực, bằng không nó trở nên vô dụng. Cuốn sách sẽ rất hữu ích với các bạn trẻ có đam mê khởi nghiệp, những chủ doanh nghiệp đang vất vả tìm cách đổi mới và tăng doanh thu cho công ty, những giám đốc, quản lý chưa dám hoặc chưa có khả năng ra quyết định cho cuộc sống nghề nghiệp của mình

Hoài Nhật (Jan Le), tác giả cuốn sách “Thích nghi và Sống sót” xin cảm ơn nhà Xuất Bản Phụ Nữ đã coi trọng và chịu trách nhiệm xuất bản cuốn sách của tôi. Xin cảm ơn đến tất cả mọi người đã ủng hộ, khuyến khích, tạo động lực cho tôi hoàn thành cuốn sách trong suốt 1 năm vừa qua. Hy vọng các bạn tiếp tục ủng hộ “Thích Nghi và Sống sót” bằng cách đọc từng trang, suy ngẫm bên tách cà phê buổi sáng”.

Thực hiện: Nguyệt Minh