Đừng để cảm xúc tiêu cực dẫn dắt bạn tới thất bại

Có rất nhiều doanh nhân đi lên từ một người nghèo khó, họ gầy dựng thương hiệu của mình trở thành những cái tên có sức ảnh hưởng tới xã hội. Cũng có những đơn vị đi từ ngưỡng của một tập đoàn hùng mạnh trở nên phá sản. Trong đời sống, mỗi ngày trên khắp thế giới, chúng ta cũng bắt gặp những con người đi lên từ tay trắng trở thành triệu phú và tỷ phú. Để đi lên thành công hay xuống dốc thất bại, cảm xúc có vai trò quyết định trong những việc ấy.

Dẫu cho doanh nghiệp của bạn có hoạt động như thế nào, diễn biến trong các quá trình là khác nhau nhưng tựu chung lại kết quả của nó mang lại đều liên quan tới cảm xúc.

Nhưng đã là con người, cho dù là diễn giả, tổng thống hay một người bình thường thì họ đều có những xúc cảm giống nhau. Họ đều đã từng trải qua cảm xúc đau khổ, cay đắng, hân hoan, vui sướng và tận hưởng…

Đối với người thành đạt thì những xúc cảm đó cũng không ngoại lệ. Sẽ là sai lầm nếu như chúng ta cho rằng, tỷ phú thì không có cảm xúc buồn. Hoặc càng sai lầm nếu nghĩ rằng, kẻ nghèo túng sẽ không biết vui.

Có chăng chỉ là tỷ phú tiết chế xúc cảm và sử dụng như thế nào. Và người nghèo khó dùng xúc cảm đau khổ hoặc vui sướng nhiều hay ít mà thôi.

Những ngày học tập ở trường Đại học Giao thông, tôi đã có lúc túng quẫn, cơm không đủ ăn ngày hai bữa, những trận chiến đấu với bánh mì và mì tôm triền miên, khiến tôi kiệt quệ, học không được, ngủ không xong. Trạng thái của sự túng thiếu, hồi hộp từng có lúc muốn đánh gục tôi. Nhưng tôi đã nhanh chóng bật trở lại. Khi dạ dày mình không đủ no, cơ thể sẽ mệt mỏi và tinh thần vì thế tụt dốc cực nhanh. Muốn được có cơm ăn áo mặc, được học hành tới nơi tới chốn, hẳn nhiên tôi không thể điện về nhà xin cha mẹ cho tiền hoặc điện cho chú tôi hay ông chủ xưởng gỗ ngày xưa.

Tôi phải tự kiếm sống lấy. Trong tình thế khó khăn, tôi dặn mình không lùi bước. Tự bật dậy, chính là cách giúp mình vững vàng và ổn định trước khó khăn. Nếu như để túng thiếu, bệnh tật hay những cơn mệt mỏi chi phối, cái mà chúng ta nhận lại, chính là sự thất bại. Một người thất bại ngay từ đầu không đáng trách, đáng trách là anh ta thua ngay từ đầu.

Cuộc sống thường không bằng phẳng. Tôi xác định rõ ràng điều ấy và luôn đặt mình ở tâm thế sẵn sàng đương đầu.

Một trong những cách tôi làm hàng ngày là kiểm soát được cảm xúc của mình. Mọi lời ăn tiếng nói và cả suy nghĩ đều được tôi kiểm soát kỹ càng. Tôi không để những cảm xúc tiêu cực tấn công mình.

Đối với nhiều doanh nhân khác, họ có rất nhiều việc phải làm mỗi ngày, do vậy, nếu để cảm xúc tấn công mình hoặc để bản thân đi theo cảm xúc, hẳn nhiên người ấy sẽ không thể làm được hết những điều mình muốn.

Tôi nhớ năm vào đại học thứ hai, trong lớp của tôi có một người bạn bị giang hồ tới đòi nợ. Trong quá trình học, cậu ta dính vào bóng banh và phải vay tiền nóng để cá độ với hi vọng mình sẽ lấy lại được số tiền đã mất. Nhưng lãi mẹ đẻ lãi con. Cậu ta bị giang hồ tới tận giảng đường để đòi tiền. Sau đó cậu ấy bỏ học. Mất tích suốt một năm trời. Vì cũng lo cho cậu ta, lớp chúng tôi đi tìm cậu ấy khắp nơi, hỏi cả người thân quen của cậu ấy mà không được.

Thế rồi một hôm tôi đi ngang qua một tiệm bánh mì khách đông không kể hết. Mọi người nhao nhao xúm xít để mua được bánh mì. Đó là thương hiệu bánh mì sinh viên đang nổi đình đám trong giới chúng tôi. Tôi thì chẳng quan tâm vì nghĩ bánh mì ở Sài Gòn đâu chả có, việc gì phải tốn sức chờ đợi để tới lượt mình. Nhưng không ngờ, người chủ tạo nên thương hiệu của bánh mì Má Tư kia lại chính là cậu bạn đã mất tích của tôi ngày nào.

Gặp cậu ấy, tôi không khỏi ngạc nhiên. Giờ đây cậu đã thành công với những chiếc xe đẩy rải rác khắp thành phố. Còn trong suy nghĩ của tôi, có lẽ cậu ấy đã bị giang hồ giam giữ hoặc đang trong cảnh trốn chui trốn lủi vì nợ nần. Một kẻ học dốt, trốn học, nợ nần, mê đá banh, cá độ hơn mê đến lớp, đột nhiên một ngày thành ông chủ.

  • Ngày đó, tôi nghĩ cậu bị chúng bắt rồi?
  • Ừ, đúng là có chuyện ấy. Nhưng ông chủ của họ lại là một người truyền cảm hứng cho tôi…
  • Chuyện thật kỳ lạ!
  • Hôm đó tôi đánh liều tới tìm ông ta và khất nợ. Còn không tôi sẽ xin làm công cho ông ta cho tới khi trả xong. Kỳ lạ là ông ta không những giữ tôi lại mà cho tôi thử một lần nữa, không phải là để cá độ mà giao cho tôi đi bán bánh mì. Kết quả là giờ đây tôi có tất cả hai mươi cửa tiệm khắp Sài Gòn và là học trò cưng của ông ấy.
  • Nhưng sao cậu có thể làm được?
  • Kiểm soát cảm xúc một cách tốt nhất. Và hơn cả, cho dù thế nào, vẫn bình tĩnh. Chính sự bình tĩnh của tôi tạo cho ông chủ sự tin cậy. Vì vậy mà tôi mới có ngày hôm nay. Hãy nhớ, kiểm soát tốt nhất cảm xúc trước khó khăn!
  • Nhưng ông ta là trùm cho vay nặng lãi mà!
  • Đừng vội đánh giá một ai đó qua những gì cậu thấy. Sau này cậu sẽ hiểu!

Câu chuyện bỏ lửng ở đó. Mãi sau này tôi mới hiểu được rằng, thầy giáo chủ nhiệm của tôi ngày ấy là anh em với ông chủ của Tuấn sau này. Chính thầy đã âm thầm gặp và giúp cho Tuấn một cơ hội. Những ngày đứng lớp, thầy đã theo dõi Tuấn rất kỹ và nhận ra được con người cậu ấy tuy ham vui nhưng một khi tập trung làm việc, nhất định sẽ thành công. Thầy muốn đánh cược với chính mình và thử sức với điều thầy nghĩ xem, liệu Tuấn có làm nên sự nghiệp sau vấp ngã hay không. Và đúng là Tuấn làm được.

Trong cuộc sống của mỗi người, chỉ cần đặt để bản thân họ vào đúng mục tiêu chính xác, họ nhất định sẽ làm nên chuyện!

(Theo Thầy của thành công)